BUÔNG BỎ, LÀ GÌ NHỈ...?
   Là khi ngắm nhìn người ta hạnh phúc bên ai khác, lòng bỗng nhẹ nhàng, mỉm cười không chút bận tâm...
   Khoảnh khắc ấy, anh nhận ra, mình chẳng thể chạy theo cô được nữa. Vì trái tim cô đã trót trao cho một chàng trai hoàn hảo mất rồi. Người không thuộc về mình, sẽ mãi không là của mình, đúng không?
   Khi đôi chân mỏi mệt, anh dừng lại, quay đầu về phía sau. Những dòng xe vẫn đi mải miết, đời vẫn trôi, kim đồng hồ vẫn quay đều như nó vốn phải thế. Anh chợt ngẫm, hình như, quãng thời gian trái tim anh xao xuyến là vô ích...
   Nhưng con tim bảo anh, rằng ít nhất anh cũng hiểu được nhiều thứ từ sự rung động nhẹ nhàng ấy. Rằng anh cũng là con người, cũng có những cảm xúc rất tự nhiên; rằng nhiều khi anh phải chấp nhận, một cách vui vẻ, những sự thật phũ phàng. Và rằng, anh phải học cách cho đi mà không cần nhận lại, bởi cuộc đời ngắn lắm, cứ yêu và yêu hết mình rồi điều tốt đẹp sẽ đến.
   Này con tim, hãy xao xuyến khi còn có thể. Để sau này, nhìn lại, anh không hối tiếc mà tự cảm ơn bản thân đã sống những ngày đáng sống, đã rung động đúng người. Chỉ là, anh và cô mãi mãi như hai đường thẳng cắt nhau, gặp nhau một lần, chào nhẹ đôi câu rồi xa nhau mãi mãi. Nhiều lúc, cảm thấy thật trớ trêu, nhỉ?
   Nhưng anh vui vì mình đã buông bỏ. Anh luôn trân trọng những rung cảm ấy, song tất nhiên không được phép để nó ảnh hưởng đến hiện tại, tương lai. Quá khứ qua rồi, cần được đặt ngay ngắn trong ngăn tủ mang tên kí ức. Sau này nhớ lại, anh sẽ nở nụ cười yêu thương mà đón lấy cơn cảm nắng thuở còn ẩm ương.
   Anh mỉm cười nhìn cô, gật đầu chào. Gương mặt cô lúc nào cũng buồn, nhưng cô luôn cười. Anh cá là nụ cười ấy có thể đánh gục bất cứ chàng trai nào cô gặp, nó trong trẻo và như chất chứa cả vạn yêu thương. Bỗng vui, khi cô hạnh phúc. Ừ, giờ thì anh vui được rồi đấy, bởi lòng vừa nhẹ gánh tương tư. Và bởi, dẫu sao cô cũng chiếm một góc nhỏ nơi trái tim anh, ở vách ngăn mang tên hoài niệm.
   Cảm ơn cô, vì đã đến, mang những xúc cảm dạt dào mà đầy ấm áp, khiến anh rung động mà chẳng ngừng nhớ thương. Chỉ mong cô luôn hạnh phúc, vậy thôi.
- Phạm Hoàng Anh Dũng -
---
Nguồn bài viết:
https://phamhoanganhdung.blogspot.com/2020/05/buong-bo-la-gi-nhi.html
---
Hi vọng mọi người sẽ ghé qua blog để ủng hộ mình tại: https://phamhoanganhdung.blogspot.com
-----
#NVL_Tảnvăn
#AD
---
Ảnh: dantri.com.vn
BUÔNG BỎ, LÀ GÌ NHỈ...?

Be the first to comment.